Sâm và nấm linh chi

0
3247

NHÂN SÂM

Thứ nhất, sâm là thuốc bổ, không phải thuốc chữa bệnh. Vậy nên, ai mà nghĩ ăn sâm để chữa bệnh thì không đúng.
Thứ hai, sâm có tác dụng phụ. Bản chất của Sâm là hàn, lạnh. Bởi vậy mới có câu: phúc thống phục nhân sâm tắc tử là vậy (tất nhiên phúc thống là phải thống do lạnh chứ không phải do viêm tấy). Ai bị bệnh tiêu hóa kém, thừa chất mà ăn sâm đôi khi còn đi nhanh hơn, gọi là “quá bổ tất phá”. Sâm không phải thuốc bố lý tưởng cho người béo, nên nhớ là vậy. Trẻ con trước vị thành niên không nên cho ăn sâm, ăn vào nó thừa chất, không tiêu kịp sẽ mọc mụn ở mặt, xấu trai, xấu gái. Sâm chỉ phù hợp với người hư nhược hoặc ở tuổi trung niên trở đi.
Thứ ba, sâm có thể làm nhiều món như hầm với thịt (gà, chân giò…), sắc với các vị thuốc khác hay đơn giản là ngâm rượu… Phàm cái gì đun sôi cũng mất chất. Vậy nên, tiềm thuốc bắc thì đừng cho sâm vào từ đầu, chín quá. sắc thuốc đúng cách là sôi được vài phút hãy cho sâm vào. Ngâm rượu thì chỉ ngâm loại từ từ 20-35 độ cồn thôi, nhẹ quá thì không ra chất, nặng quá thì sâm bị cháy, mất chất. Cách lý tưởng nhất là ngậm sâm (tươi hoặc khô) hoặc ngâm với mật ong (đừng cho đường, mất vị, vậy nên phải mua mật ong xịn).
Thứ tư, không dùng sâm lúc ăn no vì khó ngấm, không dùng sâm trước khi đi ngủ vì có thể mất ngủ do thần kinh tỉnh queo.
Thứ năm, cái này quan trọng bạn cần nhớ. Bạn xem hình sẽ thấy sâm nó có một cái mẩu cuống, gọi là đầu củ. Có nhiều chất tập trung vào đó, ăn nó dễ bị ngộ độc (vì nó quá mạnh). Do vậy, người bán họ hay cắt đi. Nhưng, ta mua thì đừng bỏ nó, mang nó về, cắt đoạn đấy ra, phơi khô, cất đi. Khi nào bị ngộ độc thực phẩm, bất kể loại gì, lấy ra cho ăn (nhai hoặc nghiền cho uống) sẽ giải độc cực nhanh (bạn cứ hình dung nọc độc rắn ấy, nó cũng thế).

nhan_sam
Ghi chú thêm:
– Người ta hay nói sâm 6 năm. Đó là vì sâm khó trồng, thường qua năm thứ sáu sẽ tự thối. Do vậy hiếm sâm nào vượt qua 6 năm. Cũng vì vậy mà sâm tự nhiên hàng chục năm, trăm năm nó quý là vậy. Càng trên cao càng tốt, do vậy, sâm núi là tốt nhất.
– Sâm có mấy loại. Tốt nhất là SƠN SÂM, thứ hai là THIÊN SÂM, thứ ba là NHÂN SÂM, thứ tư là ÔNG SÂM, thứ năm là ĐỊA SÂM. Cũng là sâm cả thôi nhưng phổ biến chỉ cho sơn sâm và nhân sâm. Gọi là nhân sâm vì giống hình người.
– Sâm trắng – bạch sâm là do nhân sâm tự nhiên phơi khô hoặc sấy khô mà thành, cứng như gỗ vậy. Sâm đỏ – hồng sâm, sâm đen – hắc sâm là do lấy nhân sâm tự nhiên ướp thuốc bắc rồi sấy khô mà thành. Có nhiều người nhầm tưởng sâm đỏ, sâm đen là trời sinh ra thế. Hồng sâm là loại người Việt Nam mua về làm quà phổ biến. Hồng sâm rất cứng, để được lâu và thời hạn sử dụng thường là 10 năm từ ngày sản xuất. Hồng sâm có thể cắt lát nhỏ để ngậm, hoặc hấp cách thủy cho mềm là dùng được.

Nhân sâm nổi tiếng tốt là của Cao Ly bao gồm cả Bắc và Nam Bán đảo Triều Tiên, tức Triều Tiên và Hàn Quốc. Nhưng không phải cứ trên Bán đảo Triều Tiên là tốt nhất. Cả 2 miền đều trồng, Hàn Quốc có Geumsan chẳng hạn, khoe là tốt nhất, thiên đường của Sâm, nhưng thực ra cũng thường thôi. Sâm tốt chỉ mọc ở một vùng có vài chục ki lô mét vuông, đấy là Khai Thành (Kaesong). Vùng này đất tốt nhất cho sâm, sâm ở vùng này có nhiều vi chất hơn hẳn, nhất là sắt. Nay chia thành 2 miền, đại bộ phận diện tích thuộc về miền bắc (Triều Tiên), bởi vậy nên Sâm Khai Thành là sâm của Triều Tiên (tốt gấp mấy chục lần sâm Geumsan của Hàn Quốc).

NẤM LINH CHI

Linh chi thì nhiều nơi trồng: bán bảo Triều Tiên, Trung Quốc, Việt Nam … Gọi là linh chi bởi nó tốt như thần dược, linh nghiệm. Triều Tiên còn gọi nó là Bất Lão thảo (thực ra vẫn già như thường).
Linh chi cũng là thuốc bổ, không phải thuốc chữa bệnh. Đừng nghĩ ung thư uống linh chi là khỏi. Nó chỉ giúp kiềm chế bằng cách tạo kháng thể cho cơ thể thôi. Linh chi đặc biệt tốt cho gan và lọc máu. Vì vậy dùng nhiều sẽ làm cho khí huyết lưu thông, thấy khỏe khoắn, thoải mái, da dẻ đẹp.

Linh chi không có tác dụng phụ nên nam phụ lão ấu dùng được tất.

Có vài điều chú ý khi dùng linh chi:
Thứ nhất, linh chi màu càng gần màu huyết dụ càng tốt. Vậy nên bạn cần để ý, người bán họ hay lừa bạn bằng cách họ quét màu lên nó.
Thứ hai, linh chi to không phải linh chi tốt vì nó bị kích thích tăng trưởng. Linh chi nhiều nơi bán to như cái đĩa. Nếu linh chi tự nhiên mà để to được vậy thì tuổi thọ của nó phải bằng cả gia tộc bạn cộng lại. Vậy nên loại nào nhỏ thôi, bằng bàn tay đổ lại, nhìn xấu xấu, còi còi, đỏ sậm thì đó là loại tốt.
Thứ ba, linh chi, ngoài mũ nấm còn có cuống nấm. Nhiều nơi họ cắt cuống, chỉ bán mũ nấm. Vậy là họ lấy của bạn 70% chất bổ của nấm rồi đất. Bạn có thể vứt mũ nấm đi, chỉ lấy cuống cũng được, nói vậy để hiểu cuống nấm nó quý nhường nào. Đi mua, nhớ mua cả cuống và lắc nhẹ thử xem có bị “cắm” hay không nhé.
Thứ tư, linh chi ngâm rượu, hay uống thay trà hay cho vào nấu ăn đều được. Tuy nhiên, cũng như sâm, bạn để nó càng “sống” bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu, xem ra uống thay trà là phù hợp nhất. Linh chi cho vào đun sôi, lần 1 thì sôi 10 phút thôi rồi uống. Uống hết thì đun lần 2 cho sôi 5 phút thôi, đừng hầm nó như thuốc bắc. Nói chung, sau 2 lần là nó chẳng còn gì đâu, chỉ dùng để dưỡng da thôi. Đun thì bằng bình thủy tinh hoặc ấm đất, đừng đun bằng nồi hay ấm bằng kim loại, chất bổ linh chi bị ảnh hưởng.
Thứ năm, đa phần, dùng xong là bỏ bã đi, nhất là những ai dùng uống thay trà. Thật là phí phạm. Bạn hay tích trữ cái bã ấy lại. Ai có điều kiện, nhà có bồn tắm thì khi chứa nước trước khi tắm thì xả nước nóng 1 chút rồi cho bã linh chi vào. Da bạn sẽ mượt mềm mát mịn hơn tất cả các loại kem dưỡng da nào. Ai tiện thì cũng có thể pha ẩm, đắp lên mặt, da mặt vừa sáng, vừa mịn, vừa thơm.

Ngoài ra, ai nói uống linh chi để giải được rượu thì đừng tin nhé, chả hại gì đâu nhưng không phải như vậy.

Nguồn FB Chuc Chinh Duong, hanquocngaynay.info biên tập.