Chương 1 Phần 1 – Giọt lệ trong hồn – Hồi ký điệp viên Kim Hyun Hee

CHƯƠNG MỘT – PHẦN 1

Mỗi lần nghĩ đến những đứa trẻ hàng năm được sinh ra ở Triều Tiên và những em bé chào đời ở đó trong vòng bốn chục năm trở lại đây, từ khi đất nước được tự do khỏi ách thống trị của Nhật Bản, lòng tôi lại tràn đầy nỗi giận dữ. Người ta sẽ dạy dỗ cho mỗi đứa trẻ đúng những gì mà tôi đã được học, rồi chúng cũng sẽ tin vào những lời lẽ dối trá mà tôi đã từng tin. Thật là một tổn thất ghê gớm! Còn khủng khiếp hơn nữa là điều này có thể xảy ra. Nhưng dù sao, nó cũng giải thích được phần nào cái lý do đã thúc đẩy tôi hành động như thế.

Tôi sinh ngày 27 tháng một năm 1962. Vì tôi là con đầu của mẹ tôi, mọi người, nhất là ông bà đều mong tôi là con trai. Như thế, khi tôi chào đời, mọi người cảm thấy thất vọng.

Tôi được sinh ra tại nhà ông bà ngoại ở Chang Song. Khi đó cha tôi ở xa, ông bà tôi giúp đỡ cha tôi chăm sóc tôi. Chẳng bao lâu họ thôi thất vọng, mẹ tôi kể rằng họ yêu quý tôi ngay và chăm tôi như một con búp-bê quý giá.

Cha tôi giữ một chức quan trọng gì đó trong Bộ Ngoại giao mà sau này tôi cũng không biết thêm được mấy. Trở về sau chuyến công tác bên kia bờ đại dương và nhìn thấy tôi lần đầu tiên, cha tôi đã dịu dàng và quý mến tôi như ông bà tôi và ông giữ tình cảm ấy đến thời gian trước đây bốn năm, khi đó tôi thấy ông lần cuối.

Theo thước đo của Hàn Quốc thì chúng tôi không được liệt vào hạng trung lưu, nhưng theo chuẩn mực của Triều Tiên thì chúng tôi thuộc giới được ưu đãi. Chẳng hạn, lúc nào ở nhà tôi cũng có dầu ăn, chúng tôi có thể rán bất cứ thứ gì vào bất cứ lúc nào và điều đó được coi là xa hoa. Chỉ sau này tôi mới biết là ở miền Nam, dầu ăn là thứ thông thường và bất cứ ai cũng có thể rán thịt.

Chúng tôi sống ở Bình Nhưỡng, thủ đô Triều Tiên, trong một căn hộ nhỏ nhưng chúng tôi cảm thấy vô cùng may mắn vì gia đình tôi được ở riêng. Đa số những cán bộ ở tầm cha tôi đều được phân hộ cá nhân nhưng trong giới công nhân, nhiều gia đình sống chung một mái nhà là điều thường tình, đôi khi hàng chục gia đình phải dùng chung một nhà tắm.

hanquocngaynay.info - Giọt lệ trong hồn - Kim Hyun Hee

Chừng một năm sau khi chào đời, cha tôi được cử đi Cuba và tôi đã trải qua những năm tháng tiếp tới ở La Havanna, tại đó chúng tôi sống cùng một phố với tòa đại sứ. Khi đó, Fidel Castro mới được bầu làm chủ tịch được ít lâu, và dù bầu không khí chính trị có phần hơi hỗn loạn, Cuba cũng được coi là nước phát triển hơn nhiều so với Triều Tiên. Chúng tôi sống cùng các gia đình nhân viên sứ quán khác trong một dinh thự khổng lồ, trước cách mạng vốn thuộc quyền sở hữu của một gia đình tư sản giàu có. Tòa nhà bị giản lược hóa và bị sửa lại vì thời xưa, nó được trang hoàng bởi nhiều pho tượng quý giá và các đồ vật khác, ví dụ những chùm đèn pha lê và bàn ghế mạ vàng. Những thứ này bị chuyển đi để tòa nhà không còn mang tính chất tư sản.

Thời đó, Cuba tự do hơn nhiều so với Triều Tiên và chúng tôi sống tương đối thoải mái. Sau này, mẹ tôi thường nói rằng ở Cuba, bà đã trải qua những năm tháng đẹp đẽ nhất của cuộc đời mình. Bà thích đi mua bán ở các siêu thị, tại đó chúng tôi luôn sững sờ vì có rất nhiều thực phẩm. Chưa được biết những nơi khác, tôi cứ ngỡ rằng trẻ con ở mọi nơi đều được sống như thế.

Mỗi trưa, một chiếc xe kem lại đi qua trước nhà tôi và tôi luôn chạy xuống, mang theo ít tiền lẻ.

Heladero! Heladero! (Kem, kem ơi!) – tôi gào lên.

Mẹ tôi đặt cho tôi biệt hiệu Vua sô-cô-la vì tôi khoái sô-cô-la vô cùng.

Chúng tôi hay được mời đến những bữa tối ngoại giao và tôi rất chú ý đến những người lạ da trắng và da đen. Đặc biệt tôi mê các vị khách tóc vàng, tôi thấy họ khác thường và vô cùng lạ lẫm. Cùng lúc ấy, các nhân viên người Cuba làm việc trong sứ quán chúng tôi rất quý mến tôi, họ thường cưng nựng và bế tôi vào lòng.

Trên tầng một căn nhà chúng tôi ở, có một chiếc đàn dương cầm và ngày nào mẹ tôi cũng dạy tôi chơi. Bà học dương cầm từ thủa nhỏ và khá có tài. Sau này, khi trở về Triều Tiên, tôi được biết rằng tại đây hoàn toàn không thể có chuyện một gia đình thường dân lại có đàn dương cầm trong nhà. Chỉ những ai được phép học đàn để trở thành nghệ sĩ dương cầm chuyên nghiệp mới được quyền có đàn.

Những năm tôi ở Cuba là thời gian hạnh phúc như trong mộng. Tôi đùa nghịch cùng với những đứa trẻ khác, đáng nhớ nhất trong số đó là Kim Dzha Bong, con trai ông đại sứ. Thằng này hay đánh tôi để tiêu khiển, lúc nào nó cũng hành hạ tôi. Nó từng dùng đũa chọc thủng tấm đệm cao su mà tôi được tặng nhân ngày sinh nhật. Nếu tôi không muốn để ý đến nó, nó ra đứng trước nhà và bắt đầu gào lên:

Hyun Hee, chơi với tớ đi!

Cứ thế, nó dai như đỉa: nó nhắc đi nhắc lại hàng trăm lần đến khi rốt cục tôi phải nhượng bộ và ra khỏi nhà.

Nhiều năm sau chúng tôi gặp lại nhau ở Triều Tiên, khi đó tôi là học sinh trung học. Một ngày, chúng tôi thấy nhau trên phố nhưng trước khi tôi kịp phản ứng, Kim bối rối liếc nhìn tôi và vội vã bước đi. Tôi biết cậu ta nhận ra tôi, dễ thấy là cậu ta cũng công nhận rằng thời xưa cậu từng là một thằng bé kinh khủng đến mức nào và tôi lấy làm thỏa mãn về điều đó.

Ấn tượng thuộc loại đẹp nhất trong thời kỳ này là vào một ngày kia, tôi thấy cánh cửa thông lên tầng thượng để ngỏ. Tôi đưa Hyun Ok, em gái tôi, cùng một vài đứa trẻ khác lên chơi trên đó. Chúng tôi ngồi trên gác thượng mấy giờ liền, thõng chân vung vẩy và hướng tầm mắt nhìn ra khoảng không xa xăm. Rồi một công nhân xây dựng người Cuba phát hiện ra chúng tôi, ông ta báo cho cha mẹ chúng tôi, mọi người mặt mũi tái nhợt nhào lên đưa chúng tôi về nơi an toàn.

Ngay từ những ngày tháng đẹp đẽ đó, chúng tôi đã bị nhồi sọ bởi những lời dạy của Kim Nhật Thành. Những câu đầu tiên mà chúng tôi học thuộc lòng là: “Chúng em biết ơn Kim Nhật Thành, Lãnh tụ Vĩ đại của chúng em”. Chúng tôi học căm thù mỗi khi nghe từ Nước Mỹ, ngay những trẻ nhỏ xíu cũng căm thù Mỹ sôi sục. Ở Triều Tiên, nước Mỹ được nhắc đến như “kẻ thù truyền kiếp, không đội trời chung”. Trong thời gian ở Cuba, cha tôi hay nói đến “cuộc tấn công đe dọa của đế quốc Mỹ”. Một lần, trên bờ biển (biển là một từ màu nhiệm đối với tôi, nó gợi nhớ những cồn cát vô tận và nước biếc) cha tôi chỉ vào một mảnh đất rất xa xôi nào đó ở đường chân trời mà tôi không thấy mấy.

Đằng kia là Mỹ đấy, Hyun Hee ạ, đó là nơi tồi tệ nhất trên thế gian này.

Những lời của ông khiến tôi hoảng hồn. Tôi bắt đầu thấy sợ: nếu chiếc đệm cao su của tôi bị thả trôi và tôi bị dạt sang Mỹ thì sao. Tôi còn sợ cả những chai lọ và những vỏ hộp rỗng mà nước biển đánh vào bờ vì người ta bảo chúng từ Mỹ tới. Từ dạo đó trở đi, ít khi tôi dám mò xuống bờ biển.

Chúng tôi ở Cuba năm năm trước khi cha tôi bị triệu hồi về Bình Nhưỡng, trong thời gian đó em trai Hyun So của tôi cũng chào đời. Trước chuyến về nước, mẹ tôi đưa tôi đi phi-dê, bà nói ở Triều Tiên con sẽ không được làm đầu đâu. Lúc đó tôi còn chưa biết rằng cuộc đời tôi sẽ đổi thay vĩnh viễn.

*

Trở về Bình Nhưỡng, tôi được đăng ký vào Trường phổ thông cơ sở Hashin. Về thực chất, tại đây tôi mới bắt đầu được giáo dục về ý thức hệ. Các môn học chỉ chiếm non nửa thời gian của chúng tôi. Phần còn lại của ngày, chúng tôi học hỏi sự nghiệp của lãnh tụ vĩ đại Kim Nhật Thành. Chúng tôi học thuộc lòng bài hát “Ngu xuẩn”, kể về chiến thắng của Kim Nhật Thành trước quân Nhật bao nhiêu năm về trước. Người giáng cho lũ Nhật một đòn chí mạng khiến chúng chỉ còn biết ôm đầu chạy về nước, không kịp mang theo tử thi những kẻ bỏ mạng.

Ngoài những giờ học đầy tính tư tưởng, mọi học sinh đều phải tham gia nhiều hoạt động và những hoạt động này được tăng cường tới mức thường thường chúng tôi chỉ về đến nhà sau mười giờ tối.

Mùa đông năm thứ ba, người ta chọn mười đứa trong số chúng tôi để ca hát trong một buổi lễ thanh niên và họ nói đích thân Kim Nhật Thành cũng sẽ tới dự. Chúng tôi học hát trong hai tháng trời, bài hát có cái tựa đề “Chúng em yêu bộ đồng phục mà lãnh tụ vĩ đại đã trao cho”. Trong thời kỳ ấy, sau những buổi tập dượt tôi luôn phải chờ chuyến xe buýt đêm khuya, đôi khi tôi phải chờ đợi nhiều giờ đồng hồ khiến rốt cục chân tôi lạnh cóng. Tuy vậy, trong thời gian thử thách này, mặc dù nhớ nhà nhưng không bao giờ tôi phàn nàn vì tôi biết được hát cho Lãnh tụ nghe là một vinh dự lớn lao biết mấy!

Trong năm đó có một trận lụt lớn, do đó những người sống ở tầng một ngôi nhà chúng tôi phải chuyển lên ở tạm cùng các gia đình khác tại các căn hộ trên tầng cao hơn. Bọn trẻ coi đây là một trò giải trí, chúng tôi ở suốt đêm trên tầng thượng và nhìn con nước dâng cao dần.

Ít lâu sau trận lụt, người ta lưu truyền một tin vịt là chiến tranh đã nổ ra với Mỹ vì con tàu chiến Pueblo bị đánh chìm. Ở Bình Nhưỡng, bầu không khí ngày một căng thẳng, mọi gia đình bắt đầu gói ghém quần áo và lương thảo, cả thành phố chuẩn bị đi sơ tán. Các khẩu hiệu, biểu ngữ xuất hiện trên đường phố: “Lấy thù địch trả lời thù địch, lấy khủng bố đáp khủng bố”. Chuẩn bị cho chiến trận, người lớn cố gắng đến kiệt sức nhưng bọn trẻ thì được dịp tiêu khiển thỏa thích. Chúng tôi cuỗm đi những đồ ăn đã được gom góp và thích thú theo dõi hậu quả. Đôi lúc, chúng tôi bị đánh thức bởi những hồi còi báo động – thúc mọi người tắt đèn – và khi đó chúng tôi lại leo lên gác thượng nhìn thủ đô Bình Nhưỡng chìm trong bóng tối. Khi khác, thường thường vào hồi bốn giờ sáng, các hồi còi phòng không lên tiếng, chúng tôi bổ nhào khỏi giường và lao đến căn hầm ở sườn đồi gần đó.

Trong thời gian này, hai cố vấn gần gũi của Kim Nhật Thành là Ho Bong Hak và Kim Chang Bong bị thất sủng. Chính phủ ra một chỉ thị xóa tên tuổi họ khỏi các bộ sách giáo khoa. Theo phong cách Orwell đặc thù, đồng thời, lũ trẻ con phải dùng mực đen hoặc dao díp để xóa bỏ tên họ trong sách vở. Họ trở thành những con người không tồn tại.

Vì lẽ hoạt động tập thể quan trọng hơn học tập nên chúng tôi bỏ rất nhiều thời gian để hoàn thành những nhiệm vụ trong Thanh niên quân. Khi Kim Nhật Thành ra chỉ thị cấm phụ nữ mặc quần vào mùa hè, bọn trẻ con được đi tuần trên đường phố và kiểm tra trang phục những khách qua đường. Nếu một phụ nữ vẫn mặc quần hay ai đó không đeo huy hiệu Kim Nhật Thành, lũ trẻ chúng tôi lục vấn tên họ và lập tức báo cáo trường hợp đó cho cấp trên, nơi họ làm việc.

Chúng tôi được dạy rằng tổ quốc chúng tôi chỉ có thể chiến thắng đế quốc Mỹ nếu Bắc Triều Tiên mua vũ khí ngoại quốc, do đó chúng tôi phải bỏ nhiều giờ đồng hồ đi thu nhặt sắt vụn, chai lọ và nhiều loại vật liệu khác, có thể tái chế biến, để bán cho nước ngoài đổi lấy ngoại tệ. Phải thu lượm theo một chỉ tiêu được định trước và nếu có ai không làm nổi việc này, kẻ đó sẽ bị quở trách công khai. Một cuộc thi đua lớn diễn ra xem ai nhặt nhạnh được nhiều hơn.

Chúng tôi còn phải thu lượm da thỏ và chó, ngoài ra, cả dòi bọ nữa (cho đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao). Tìm dòi bọ dễ nhất là ở các hầm phân của hố xí công cộng, tại đó chúng không bị nước cuốn đi và chúng tôi cũng đua nhau kiếm dòi bọ. Chúng tôi cũng phải thu thập cả phân nữa! Khi được một lượng kha khá, người ta chở cho nông dân để ủ, còn những kẻ nhặt nhạnh được xếp hạng theo chất và lượng phân đã thu nhặt. Về sau, khi mọi thứ đều được bán theo phiếu, thứ hạng này tương đối có giá trị.

Nhưng khó khăn nhất vẫn là thu lượm hoa. Bởi lẽ chúng tôi phải hái hoa đặt trước tất cả các pho tượng Kim Nhật Thành trong vùng, và có rất nhiều những bức tượng như thế. Ở Bắc Triều Tiên không có các quần bán hoa nên chúng tôi chỉ có thể hoàn thành chỉ tiêu bằng cách mua chuộc những người làm việc trong các nhà kính trồng hoa trong vùng.

Suốt ngày chúng tôi phải tham gia các hoạt động đủ loại. Ngay trong kỳ nghỉ hè, đi nghỉ cùng gia đình cũng là điều không tưởng! Thay vào đó, chúng tôi phải làm thêm việc trong Thanh niên quân.

Trong thời gian này em trai thứ hai của tôi ra đời, đứa em nhỏ xíu tuyệt vời ấy được cha mẹ tôi đặt cho cái tên là Bam So.

Ấn tượng đặc biệt và tuyệt diệu nhất trong thời thơ ấu của tôi là tôi trở thành tài tử điện ảnh! Một nhà làm phim đến trường tôi tìm một cậu bé và một cô bé cho bộ phim sắp tới; ông ta nhìn thấy tôi và chọn lựa tôi mà tôi không hề biết. Bộ phim có tựa đề như sau: “Yung So và Yun Gok, những người đã tìm thấy tổ quốc xã hội chủ nghĩa của mình”. Cố nhiên theo con mắt phương Tây thì bộ phim hơi kỳ, nhưng tôi thấy khá hấp dẫn vì tôi được chọn để thủ vai Yun Gok.

Tấn bi kịch còm cõi không che giấu được mấy tính chất tuyên truyền của bộ phim. Phim nói về một gia đình bị đoạn tuyệt sau khi Triều Tiên bị chia cắt thành hai nước. Cuối cùng, người mẹ bị lính Mỹ bắt đi, bà phải xa cách khỏi gia đình; đó là hình phạt dành cho bà vì đã che giấu, cưu mang những người lính Bắc Triều Tiên. Về những bộ phim như thế, tôi lại nghĩ đến Orwell – từ sau dạo đó tôi đã có dịp đọc ông – chúng khiến tôi nhớ đến cái nghi thức mang tên “hai phút căm thù” trong tác phẩm “1984″. Cuối buổi chiếu, khán giả chửi rủa ầm ĩ lính Mỹ, đôi khi họ còn ném đá lên màn ảnh nữa.

Thời đó tôi còn bé để hiểu tất cả những điều này và tôi ngây ngất khi sau thời gian đóng phim, tôi trờ về trường và được đón tiếp như một anh hùng. Khi bộ phim bắt đầu được trình chiếu, tôi trở nên khá nổi tiếng. Mọi người nhận ra tôi ngoài đường, gọi tôi bằng cái tên Yun Gok trong phim. Mẹ tôi giới thiệu tôi cho các vị khách, các thày cô giáo cũng làm thế trong nhà trường. Chỉ có cha tôi là không ưa việc tôi đóng phim và cứ mỗi lần ai đó nhắc đến bộ phim, ông lại cau mày nhăn nhó.

Tôi còn đóng một bộ phim khác nữa. Phim này kể về một thiếu nữ được Quân đội nhân dân cứu mạng trong khói lửa, lúc đó những người lính rút lui về phía Bắc trong cuộc chiến Triều Tiên. Tôi thủ vai cô bạn gái của diễn viên chính. Để trả công, tôi được một chiếc cặp sách mới tinh và mười cuốn vở; chẳng nhiều nhặn gì cho lắm!

Về sau tôi cũng được mời tham gia các phim khác nhưng cha tôi không cho tôi đóng phim. Thay vào đó, tôi chú trọng đến Thanh niên quân. Cứ vào bảy giờ sáng, đài phát thanh duy nhất của Bình Nhưỡng lại chơi bản hành khúc “Thanh niên quân”.

Chúng ta là những anh hùng trẻ tuổi của nước cộng hòa,

Chúng ta sẽ trở thành đội tiên phong của chủ nghĩa cộng sản.

Thanh niên quân, nâng cao lá cờ Đoàn,

Chào mừng Chủ tịch của chúng ta như người cha,

Và tiếp tục vui tươi tiến bước!

Chẳng bao lâu tôi trở thành người phụ trách trong Thanh niên quân và tôi gắng sức để tổ nhóm của tôi trở thành tấm gương cho các tổ khác. Mặc dù chúng tôi khá thành công nhưng không bao giờ tôi có thể duy trì một kỷ luật thực sự, không bao giờ tôi có thể tự nguyện áp đặt lên bạn bè tôi.

ĐỌC TOÀN BỘ HỒI KÝ TAI ĐÂY

Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Lời nói đầu
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 1 – Phần 1
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 1 – Phần 2
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 2
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 3
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 4 – Phần 1
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 4 – Phần 2
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 5
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 6
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 7
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 8
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 9
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 10
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 11
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 12
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 13
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 14
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 15
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 16
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Chương 17
Hồi ký điệp viên Kim Hyun-hee – Giọt lệ trong hồn – Lời kết

Lời nói đầu – Giọt lệ trong hồn – Hồi ký điệp viên Kim Huyn Hee

Lời Nói Đầu

Ngày 26 tháng 4 1989. Seoul, Hàn Quốc.

Tôi ngồi trong căn phòng đợi u uất, xám xịt dành cho các bị cáo, nghẹn thở chờ đợi bản án. Ngoài hành lang dẫn đến phòng xét xử, đám đông giận dữ chen lấn bên cánh cửa, tôi sợ họ sẽ tràn vào phòng. Tiếng gào thét đáng ghét vang lên, dường như cả tòa nhà cũng rung động trước những lời nguyền rủa.

Sát nhân, sát nhân, sát nhân…

Tôi chắp hai tay, toàn thân run rẩy. Những lời hò hét ấy dành cho tôi.

Không. Người ta hò hét với tôi.

Trong khi run lên vì những lời kêu la, tôi lại nghĩ đến các vụ án xét xử những kẻ phản bội ở Tòa án Nhân dân ngay sau khi nước Triều Tiên vừa thoát khỏi ách thống trị của Nhật. Giờ đây tôi mới hiểu bầu không khí hồi ấy cũng kinh hoàng biết nhường nào đối với những kẻ bị xét xử.

Mặc dù trong phòng còn có những người khác – một bác sĩ, một nữ y tá và ba điệp viên đặc biệt, hầu như sống cùng tôi trong những năm trở lại đây, chưa bao giờ tôi cảm thấy cô độc hơn lúc này. Cho dù tôi cảm thấy những con người ấy rất gần gũi với tôi và họ cũng cảm thấy như vậy, điều này không quan trọng; tôi chờ đợi bản án, chứ không phải họ. Trong giây phút đó, tôi vô cùng ghen tị vẻ hồn nhiên của họ, tương lai của họ và một nỗi buồn ghê gớm xé lòng tôi.

Để tự an ủi, tôi cố gắng nhắc lại những dòng “Thánh Kinh” mà trước đây cha tuyên úy đã viết cho tôi, nhưng rồi cánh cửa bật mở và bốn cảnh sát bước vào trong bộ quân phục được hồ cứng, đeo phù hiệu lấp lánh, để đưa tôi vào phòng xử án. Họ bao quanh để bảo vệ tôi, như thế, họ cùng tôi chen chúc qua đám đông nhộn nhạo đang phát khùng. Căn phòng lập tức bùng nổ. Khi đó, lần đầu tiên tôi xuất hiện trước công chúng vì những cuộc xét xử không diễn ra công khai, chỉ đến khi tuyên án người ta mới cho quần chúng vào. Mọi người như một bầy ác thú bị bỏ đói, giận dữ, những lời nhục mạ, nguyền rủa trút như mưa lên đầu tôi. Nếu có thể, họ sẵn sàng xé tôi thành nhiều mảnh.

Con nặc nô khốn nạn! – một phụ nữ đứng tuổi ngồi ở những hàng đầu suýt xoa. – Mày đã sát hại đứa con trai độc nhất của tao. Bây giờ ai là người chăm sóc tao đây?

Tôi cảm thấy thời gian như dừng lại trong quãng đường đến ghế bị cáo và khi rốt cục được ngồi xuống, tôi đã không thể tự chủ nổi. Tim tôi đập loạn xạ, người tôi run lẩy bẩy như cầy sấy. Tôi bật khóc nức nở và thầm thì nhắc đi nhắc lại một từ duy nhất: mẹ, mẹ ơi!

Dù mẹ có hình dung một số phận thế nào đi nữa cho con gái mẹ, chắc hẳn mẹ không nghĩ đến cảnh tượng này. Mẹ đã nuôi dạy tôi với tình cảm trừu mến khôn cùng và sự tận tâm hoàn toàn, và tôi cảm thấy tôi đã phản bội mẹ tôi. Trong khoảng khắc đó, tôi nghĩ đến cảnh mẹ tôi cẩn thận mặc bộ đồng phục nhà trường cho tôi, mẹ đính những ngôi sao chính tay mẹ làm lên áo quần tôi. Giá giờ đây mẹ được thấy tôi, hẳn tim mẹ sẽ ngừng đập.

Nhưng có một điều còn tồi tệ hơn thế nữa. Chẳng những tôi đã phản bội mẹ tôi mà tôi còn phản bội tổ quốc tôi. Chính phủ tôi chắc hẳn sẽ coi lời khai báo của tôi cho chính quyền Hàn Quốc là một sự phản bội đê tiện nhất. Vì hành vi phản bội ấy, chẳng những tôi bị hắt hủi mà gia đình tôi chắc chắn cũng bị giam giữ trong một trại cải tạo lao động kinh khủng nào đó, và họ sẽ phải chịu đựng ở đó đến cuối đời. Tôi đã phá hỏng chẳng những đời tôi, mà cả đời họ nữa.

Bắt đầu những thủ tục hình thức, nhưng tôi không làm sao có thể chú ý đến chúng. Tôi hoàn toàn chắc chắn là người ta sẽ kết án tử hình tôi. Tôi đã làm nổ chuyến bay 858 của Hàng Hàng không Hàn Quốc (Korean Airlines), tôi phải chịu trách nhiệm về cái chết của 115 người. Thật đặc biệt, nhưng cho đến khi tôi chưa bước chân vào căn phòng xử án có bầu không khí sôi động, tôi chưa nhận thức được đày đủ rằng tôi đã làm một việc kinh khủng đến mức nào. Mặc dù tôi đã đặt bom trên máy bay, tôi không nhìn tận mắt vụ nổ cũng như tôi không thấy địa điểm xảy ra tai họa và cho đến giờ, bằng một cách nào đó, tôi vẫn cảm thấy tôi chẳng dính dáng gì đến hành động này, như thế nó đã chẳng xảy ra hoặc tôi cũng không phải chịu trách nhiệm thực sự về điều đó. Nhưng khi nhìn thấy thân nhân những nạn nhân của tôi trong phòng xử án, cuối cùng tôi mới bắt đầu cảm nhận sâu sắc tính rùng rợn trong tội trạng của tôi. Tôi không dám liếc nhìn xuống cử tọa. Bởi lẽ tôi đã phá hỏng cuộc đời họ. Tôi không cảm thấy tôi có đủ nghị lực, đủ dũng cảm để làm điều đó.

Vài người phụ nữ đứng tuổi đã gây cho tôi nỗi dày vò kinh khủng nhất, những người này vẫn bám vào tia hy vọng rằng thực ra tai họa đã không xảy ra, rằng chính phủ Hàn Quốc đang giữ kín các thân nhân của họ ở một nơi nào đó, nhưng họ vẫn sống.

Tôi khóc nức nở. Tôi muốn ôm chầm những con người đó, muốn nói cho họ hay tôi hối hận biết nhường nào vì hành động tôi đã làm.

Chừng hai năm trước, khi bắt đầu được nhận nhiệm vụ, người ta bảo rằng tôi phục vụ tổ quốc tôi ở mức độ cao nhất. Tôi đặt niềm tin vô điều kiện vào Kim Nhật Thành, lãnh tụ vĩ đại của chúng tôi, vị cứu tinh của Triều Tiên. Bằng hành động của mình, tôi đã không giúp hai nước Triều Tiên thống nhất như các thủ hạ của Kim đã hứa hẹn. Tôi cũng không trở thành anh hùng dân tộc như người ta hằng cám dỗ. Thực chất, tôi không còn là con người mà là một thứ quái vật vô giá trị, đáng khinh bỉ.

Đột nhiên tôi nhận ra mình vẫn nắm trong tay mẩu giấy mà cha tuyên úy đã chép trích đoạn “Thánh Kinh” cho tôi. Tôi không thể đọc được vì mắt nhòa lệ, nhưng tôi nhớ đại khái về nó:

Đừng sợ, vì ta ở bên ngươi;

Đừng tuyệt vọng, vì ta là Thượng đế của ngươi.

Ta khiến ngươi thêm nghị lực và ta giúp đỡ ngươi;

Bằng đôi tay, ta nâng ngươi lên.

Nhưng những lời lẽ đó cũng không an ủi được tôi. Tôi không thể tin rằng có một vị Thượng đế nào – dù đó là Thượng đế nhân từ nhất – lại có thể tha thứ cho những gì tôi đã làm.

Trong những tháng dài bị giam giữ, niềm an ủi duy nhất của tôi là chẳng bao lâu nữa, người ta sẽ cho phép tôi được chết. Một lần, cái chết đã lẩn tránh tôi: đó là khi tôi bị bắt ở sân bay Bahrein cùng Kim Soung Il, đồng đội khủng bố của tôi: theo lệnh, cả hai chúng tôi đều tìm cách tự vẫn bằng ống thuốc đựng chất độc giấu trong điếu thuốc lá. Kim đã thành công, ông chết ngay lập tức, nhưng không hiểu sao tôi thoát chết để rồi phải chịu đựng một mình nỗi đau đớn và ý thức tội lỗi bởi cảnh tượng đau buồn do hành động của tôi gây ra. Đồng thời, vì là người trẻ hơn, tôi cũng cảm thấy tôi phải sống thêm một thời gian và phải chịu đựng, đó là hình phạt xứng đáng đối với tôi.

Bỗng nhiên người ta yêu cầu tôi đứng dậy. Tôi hiểu là đã đến lúc bản án được tuyên bố. Vị thẩm phán hỏi tôi có muốn nói gì trước khi tuyên án. Tôi cố gắng lấy hết sức lực và cuối cùng, khó khăn lắm tôi mới lý nhí được những lời cụt lủn như sau:

Giờ đây tôi đã hiểu được mức độ trầm trọng của hành vi tội lỗi do tôi gây ra. Tôi biết ơn rằng tôi đã có dịp nói lên sự thật và nhận biết sự thật. Tôi chỉ còn cảm thấy căm thù Kim Nhật Thành và tôi cũng không coi mình xứng đáng để xin bà con họ hàng các nạn nhân hãy tha thứ cho tôi.

Tôi im lặng vì tôi phải lấy hết can đảm để dám cất lời xin ân xá. Bởi lẽ, mặc dù tôi biết tôi đáng nhận cái chết và qua nhiều tháng trời ròng rã, gần như tôi mong mỏi được chết, nhưng đến giờ, khi tôi đã rất gần cái chết, khi cái chết đã có vẻ rất hiện thực, tôi lại kinh hoàng vì nó. Tuy nhiên, tôi vẫn không thể buông ra được một lời van vỉ. Tôi câm lặng vì tôi hiểu rõ sống sót còn tồi tệ hơn chết và cầu khẩn xin khoan hồng là một điều thảm hại và nhục nhã. Vậy mà, tận sâu thẳm tiềm thức tôi vẫn có một cái gì đó lên tiếng, thúc đẩy tôi nói. Đột ngột tôi có một cảm giác đặc biệt, rằng tôi còn phải làm một việc gì đó, tôi phải sám hối một cách nào đó. Tôi phải sống sót vì tôi còn…

Nhưng vị thẩm phán đã tiếp tục đọc liến thoắng bản án vì ông coi sự im lặng của tôi là dứt khoát và đột nhiên, tôi chỉ còn nghe thấy:

Sau khi nhận được lệnh phải đặt bom làm nổ nổ chuyến bay 858 của Hãng Hàng không Hàn Quốc do chính Kim Chính Nhật – con trai Kim Nhật Thành – đưa ra, và bị cáo đã thực hiện chỉ thị đó… Để biểu lộ mong muốn chặn đứng tất cả mọi người trước những hành vi tương tự, tòa án quyết định hình phạt nặng nề nhất. Và bây giờ, tôi tuyên án tử hình.

Đám đông òa lên ầm ĩ. Mặc dù đã tính đến bản án này, đột nhiên tôi thấy chóng mặt và đau nhói ở vùng dạ dày. Máu đông lại trong huyết quản tôi, tôi đờ người trong một khoảng khắc, nước mắt giàn dụa.

Vĩnh biệt cha mẹ, vĩnh biệt các em Hyun Ok và Hyun So, con không bao giờ còn nữa với cha mẹ, với các em.

Tôi được đưa khỏi phòng xét xử. May mà tôi đã bị chấn động đến mức những lời sỉ nhục và nguyền rủa rơi lả tả khỏi người tôi. Trên chiếc xe buýt nhà tù, một ước vọng mãnh liệt – được gặp lại gia đình một lần cuối – tràn ngập lòng tôi, dù tôi biết đó chỉ là một mộng tưởng hão huyền. Tôi nghĩ đến đứa em trai tinh nghịch và cô em gái tuyệt vời của tôi, và tôi cầu nguyện các em ít nhất cũng giữ mình hơn tôi, chúng đừng phải chịu một số phận như tôi. Và tôi lại nghĩ đến việc chính phủ Triều Tiên sẽ đối xử tàn ác như thế nào với họ. Độc lập với chuyện gia đình tôi hoàn toàn không biết gì về nhiệm vụ của tôi (thậm chí họ còn chẳng biết tôi đã trở thành một nữ gián điệp), họ cũng sẽ phải trả một cái giá khủng khiếp vì lời khai báo của tôi, vì tôi đã phản bội tổ quốc.

Tôi đau khổ. Tôi chỉ có thể làm một việc. Tôi đếm. Tôi tính từng ngày cho đến khi bị tử hình.

Tuyên bố chung Hàn – Triều 27/04/2018

Hàn Quốc và Triều Tiên đồng ý:

– Thành lập văn phòng liên lạc chung tại Kaesong (Triều Tiên) để đảm bảo giao lưu và hợp tác trong lĩnh vực dân sự.

– Tổ chức hội ngộ các gia đình bị chia ly nhân dịp Ngày Quốc khánh 15/8.

– Thực hiện các bước thực tế để sử dụng tuyến đường sắt Donghae, Gyeongui và các tuyến đường khác bằng cách kết nối và hiện đại hóa chúng.

– Đình chỉ hoàn toàn tất cả các hành vi thù địch trên đất liền, biển và trên không; làm việc cùng nhau để biến Khu phi quân sự (DMZ) trở thành khu vực hòa bình thực sự.

– Biến vùng phía tây của Northern Limit Line* thành vùng biển hòa bình để ngăn chặn các cuộc đụng độ quân sự ngẫu nhiên, và thực hiện các biện pháp thực tế để đảm bảo các hoạt động đánh cá an toàn.

– Thường xuyên tổ chức các cuộc đàm phán quân sự, kể cả giữa các bộ trưởng quốc phòng và tổ chức đối thoại cấp cao vào tháng 5.

– Tái xác nhận thỏa thuận không xâm lược và cùng nhau thực hiện nghiêm túc vấn đề này.

– Làm việc cùng nhau để nhận ra sự giảm sút theo từng giai đoạn phù hợp với giảm căng thẳng và xây dựng niềm tin.

– Chủ động thúc đẩy đàm phán ba bên gồm Hàn, Triều và Mỹ hoặc hoặc đàm phán bốn bên gồm Hàn, Triều, Mỹ và Trung Quốc để tuyên bố chấm dứt Chiến tranh Triều Tiên, biến hiệp định ngừng bắn thành hiệp ước hòa bình và thiết lập một nền hoà bình vững chắc lâu dài.

– Khẳng định lại mục tiêu chung về việc một bán đảo Hàn-Triều không hạt nhân thông qua việc phi hoạt nhân hóa toàn diện.

Hai nhà lãnh đạo đồng ý:

– Thường xuyên và nghiêm túc thảo luận các vấn đề quan trọng về người Hàn-Triêu; củng cố lòng tin lẫn nhau thông qua các hội nghị thường xuyên và các cuộc gọi điện thoại trực tiếp.

– Cùng thực hiện các nỗ lực để mở rộng hơn nữa các bước đi tốt hướng tới việc tiếp tục phát triển quan hệ Hàn – Triều, hòa bình và thịnh vượng trên bán đảo và thống nhất đất nước.

– Tạo điều kiện cho chuyến thăm của Tổng thống Moon đến Bình Nhưỡng vào mùa thu này.

*Northern Limit Line: là đường giới hạn trên biển về phía Bắc do lực lượng Liên Hiệp Quốc vẽ ra và Triều Tiên không chịu công nhận đường này. Vì trong chiến tranh Triều Tiên, lực lượng Triều Tiên và Trung Quốc rất yếu về không quân và hải quân nên các đảo phía Tây đều rơi vào tay Hàn Quốc hết. Đường NLL được vẽ dựa trên các đảo tiền phương này và rất gần với phần đất liền của miền Bắc.

Cái bắt tay lịch sử Hàn – Triều

Đúng 9h30 giờ Hàn Quốc, tổng thống Moon Jae-in và nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un đã có cái bắt tay lịch sử ngay tại đường giới tuyến quân sự tại Khu vực An ninh chung, mở đầu cho Hội nghị Thượng đỉnh Hàn – Triều 2018.

Ông Kim Jong-un với rất nhiều mật vụ vây quanh đã từ Panmun-gak, tòa nhà liên lạc bên phía Triều Tiên – tiến về dãy nhà hội nghị vắt ngang giữa đường giới tuyến quân sự MDL. Tại vị trí có tính biểu tượng này, tổng thống Moon Jae-in có mặt để đón người đồng cấp.

Đây là lần đầu tiên thứ 3 lãnh đạo hai miền gặp mặt nhưng là lần đầu tiên diễn ra trên lãnh thổ miền Nam. Ông Kim cũng là lãnh đạo miền Bắc đầu tiên vượt giới tuyến quân sự và có mặt ở miền Nam kể từ sau chiến tranh Triều Tiên 1950-1953.

Hội nghị này là kết quả của một nỗ lực ngoại giao giữa Mỹ – Hàn – Triều bắt đầu từ đầu năm nay. Trước khi cuộc gặp diễn ra, Triều Tiên cũng đã cho thấy một số dấu hiệu thiện chí xuống thang căng thẳng khi gần đây nhất, ông Kim tuyên bố dừng thử hạt nhân, tên lửa, một động thái mà Tổng thống Mỹ Donald Trump ca ngợi là “tốt cho thế giới”.

Sau khi bắt tay và trò chuyện ngắn, tổng thống Moon đưa lãnh đạo Kim hướng về lễ đài với màn chào đón đậm chất truyền thống của triều đại Chosun.

Sau khi chụp ảnh chung, Tổng thống Hàn Quốc và lãnh đạo Triều Tiên bước vào phòng họp. Các phóng viên không được tiếp cận, bên trong cũng không có máy quay. Lãnh đạo hai miền dự kiến thảo luận về việc phi hạt nhân và hiệp ước hòa bình, chính thức chấm dứt chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên.

Phát biểu tại phòng họp, ông Kim cho biết muốn có các phiên thảo luận “thẳng thắn” về những vấn đề hiện nay và mong muốn hội nghị sẽ “cho kết quả tốt đẹp”, không lặp lại những sai lầm trong quá khứ.

“Tôi hy vọng sẽ viết lên một chương mới giữa chúng ta và đây là điểm đầu tiên. Chúng ta sẽ tạo ra một khởi đầu mới”, lãnh đạo Triều Tiên nói. “Tôi hy vọng chúng ta sẽ không phụ những kỳ vọng mà các bên đặt lên chúng ta. Tôi hy vọng sẽ có những thỏa thuận đáp ứng được những kỳ vọng lớn lao ấy”.

Đáp lại, Tổng thống Moon cho hay ông “mong cả thế giới sẽ chú ý tới mùa xuân đang bao trùm bán đảo Triều Tiên. “Việc ngài bước qua đường ranh giới là biểu tượng của hòa bình, không phải chia cắt”, ông Moon nói. “Tôi cảm ơn ngày vì hành động dũng cảm đó. Các cuộc thảo luận và đàm phán của chúng ta hôm nay sẽ rất thẳng thắn”.

“Một trang sử mới bắt đầu ngay bây giờ, tại điểm khởi đầu của lịch sử và kỷ nguyên hòa bình”, ông Kim Jong-un viết trong sổ lưu niệm tại Tòa nhà Hòa bình.

Hướng dẫn du lịch JSA – làng đình chiến Bàn Môn Điếm

Đến JSA – Khu vực An ninh chung, thăm làng đình chiến Bàn Môn Điếm, được chính thước bước chân qua đất Triều Tiên, được nhìn thấy anh lính miền Bắc đang đứng gác ở phía bên kia là sự phấn khích của nhiều khách du lịch.

Khác với tất cả các điểm du lịch khác trong khu phi quân sự DMZ vốn có thể đăng ký và đi ngay và có thể tự đi, Bàn Môn Điếm là địa điểm cần phải thông qua các công ty du lịch và phải đặt trước tối thiểu 3 ngày.

Vị trí này cách trung tâm Seoul khoảng 1 giờ xe chạy và thời gian của tour tối thiểu một buổi.

Khi đến thăm địa điểm này năm 2002, cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton từng nói rằng “đây là nơi đáng sợ nhất thế giới”.

1. Đăng ký tour đi JSA như thế nào?

Nếu bạn tìm kiếm bằng google với cụm “DMZ tour” thì sẽ có rất nhiều kết quả với các đại lý du lịch hiện ra. Bạn có thể lựa chọn một trong số công ty này nếu thích hợp. Admin Hàn Quốc Ngày Nay từng đi tour này, sau khi khảo sát đã chọn Seoul City Tour, với website là http://seoulcitytour.net/English.

Ưu điểm ở đại lý du lịch này là trả lời nhanh chóng qua email, chi phí vừa phải và có thể thanh toán bằng chuyển khoản hoặc thẻ tín dụng ngoài Hàn Quốc.

Nếu bạn chỉ muốn đến JSA – Bàn Môn Điếm thì có thể chọn tour cơ bản là DMZ TOUR 2 JSA(Panmunjeom) Tour với phí 85,000 won cho ngày trong tuần và 90,000 won cho ngày thứ 7.

Nếu muốn đi thêm một số điểm khác trong khu phi quân sự như Đường hầm số 3, Ga Dorasan thì chọn DMZ(The 3rd Infiltration Tunnel Tour) & JSA(Panmunjeom) Tour với phí là 135,000 won cho ngày trong tuần và 145,000 won cho thứ 7.

Nếu bạn đang ở khu vực Seoul và muốn đón tận nhà thì đóng thêm 10,000 won / người.

Vì cần phải gửi hình scan màu hộ chiếu của tất cả người đi nên yêu cầu tối thiểu là phải đăng ký tour trước 3 ngày. Tuy nhiên, đây là điểm đến rất được yêu thích nên bạn cần đặt trước tầm 2-3 tuần hay tốt nhất là 1-2 tháng cho chắc ăn nếu bạn quá thích đi.

Sau khi thỏa thuận được thời gian tour, chi phí thì gửi hình scan hộ chiếu của tất cả người đi cho phía tour để để lực lương Liên Hiệp Quốc đang đóng quân ở JSA kiểm tra. Sau khi được chấp thuận thì đại lý tour sẽ gửi link thanh toán.

Vì tour được thiết kế chủ yếu dành cho khách du lịch nên thẻ tín dụng ngoài Hàn Quốc được chấp nhận. Nếu thanh toán bằng thẻ Hàn Quốc thì phức tạp hơn và tốn thêm 10% thuế VAT. Nếu không muốn tốn khoảng này, bạn nên chuyển khoản và nên nói ngay từ lúc ban đầu để nhân viên tiếp nhận được rõ.

Sau khi thanh toán, bạn không nhận được biên nhận gì ngoài email xác nhận. Đến đúng ngày giờ, tới đúng điểm hẹn trước và đọc đúng tên, bạn sẽ được tham gia tour.

2. Lịch trình tour:

1. Đón tại khách sạn (nếu bạn chọn đón tận nơi).
2. Đến điểm hẹn: Hotel President or Koreana Hotel ngay tại ga City Hall – 시청역.
3. Unification Observatory hoặc công viên Imjingak
4. Ăn trưa
5. Kiểm tra hộ chiếu trước khi vào JSA.
6. Trại Bonifas: xem trình chiếu về chiến tranh Triều Tiên và khu vực DMZ, JSA
7. JSA Tour (Freedom House, Conference room, Bridge of No Return, Ax Murder Incident Area)
8. Quay lại Trại Bonifas: giải lao, mua quà lưu niệm.
9. Quay về điểm hẹn (2) ở Seoul.
10. Tự về nhà hoặc khách sạn.

Hướng dẫn du lịch JSA - làng đình chiến Bàn Môn Điếm

– Lịch trình tour có thể thay đổi thứ tự hoặc bỏ qua 1 điểm nào đó tùy theo điều kiện tại chỗ.
– Tổng thời gian tour ở trên là khoảng 6 tiếng kể từ khi xuất phát tại điểm 2 và quay về Seoul.
– Riêng phần ở JSA là khoảng 20-40 phút, chưa bao gồm thời gian di chuyển ra vào từ trại Bonifas.

3. Lưu ý:

Đây là quy định chung của tất cả tour vào khu vực này:
– Khi vào Conference room, không được chạm vào bất kì thiết bị như microphone hay cờ thuộc về Triều Tiên.
– Không được nói hay thực hiện bất kỳ cử chỉ nào về phía Triều Tiên. Không tiếp cận hay phản ứng với nhân viên Triều Tiên dưới bất kì hình thức nào.
– Thỉnh thoảng nhân viên công vụ hoặc quân sự có thể cấm du khách vào JSA – Khu vực An ning chung.
– Các loại quần áo không được phép vào khu vực tour bao gồm: quấn jean khoét lỗ, áo thun ngắn tay, váy ngắn, quần ngắn, quần áo quân sự, quần áo thể dục, áo thun cổ tròn, sandal hay slippers.
– Râu tóc xồm xoàng sẽ không được tham gia tour.
– Ống kính máy ảnh với độ zoom hơn 90mm không được sử dụng.
– Trẻ em dưới 11 tuổi không được tham gia tour.
– Thời gian tour là có thể thay đổi tùy theo điều kiện thực tại.
– Nếu bất cứ chương trình nào trong tour bị hủy vì lý do không mong muốn, sẽ không được hoàn tiền.

Các lưu ý khác:
– Nên tuân thủ chặt chẽ quy định ở trên, vì sơ suất mà không được phép vào JSA trong khi đã đóng tiền thì rất đáng tiếc.
– Phải mang hộ chiếu theo trong suốt hành trình tour.
– Việt Nam trong trong danh sách quốc gia bị hạn chế vào JSA, tuy nhiên các bạn cứ đi du lịch bình thường như khách du lịch Âu Mỹ.
– Khi bước vào Conference Room – nơi có thể bước qua đất Triều Tiên – bạn chỉ có tầm hơn 10 phút để thuyết minh và chụp hình với anh lính Hàn đứng gác ở cổng ra vào nằm ở đất Triều Tiên. Bạn nên tranh thủ quay phim hay chụp ảnh khi có thể, chứ không cần chờ hiệu lệnh gì cả. (Trong này thì không có lính Triều Tiên ngắm bạn đâu mà lo)
– Hãy đọc kĩ bài viết về JSA – Khu vực An ninh chung và làng đình chiến Bàn Môn Điếm để có thông tin cơ bản trước khi đi.

——————————————————–

Nếu cảm thấy bài viết hữu ích, hãy bấm LIKE/THÍCH Facebook Hàn Quốc Ngày Nay và giới thiệu cho bạn bè, nhóm của mình về bài viết này.

❤ Hãy tham gia các nhóm Facebook Viet Professionals in Korea, Hội E7 tại Hàn Quốc, Hội F2 tại Hàn QuốcNhóm Hàn Quốc Ngày Nay để dễ dàng tìm hiểu, thảo luận về visa và các vấn đề khác tại Hàn Quốc.

❤ Ủng hộ Phở FAN Seoul là ủng hộ Hàn Quốc Ngày Nay.

JSA – Khu vực An ninh chung, nơi du khách có thể bước qua đất Triều Tiên

Khi nói đến JSA – Khu vực An ninh chung – người ta thường dùng chữ Bàn Môn Điếm (Panmunjeom) vì sự nổi tiếng đặc biệt của ngôi lành này. Dù thật sự làng Bàn Môn không còn nữa.

JSA – Khu vực An ninh chung cũng là tên một bộ phim cảm động có tài tử Lee Byung-hyun đóng vài chính, kể về những anh lính cùng dòng máu nhưng phải đứng ở hai chiến tuyến tại khu vực biên giới này.

HÌNH THÀNH

Ngày 27/7/1953, hiệp định ngừng bắn được kí kết và khu vực phi quân sự được lập ra để làm vùng đệm giữa hai miền. Trong dải đất cắt ngang bán đảo dài 248km và rộng 4km này, toàn bộ dân cư kể cả ở làng Bàn Môn đều phải dọn đi sạch và chỉ để lại hai làng duy nhất dành cho mỗi bên là Kijung-dong ở miền Bắc và Taesung-dong ở miền Nam.

Cách vị trí kí kết khoảng 1km về phía đông, một khu vực mới được xây dựng để làm nơi hai phía hội họp, đàm phán sau này. Đây chính là JSA – Khu vực an ninh chung.

Bản đồ Khu vực An ninh chung - JSA

Hình phía trên là bản đồ JSA – Khu vực An ninh chung và lân cận. JSA mà khu vực có hình gần tròn với 5 khu nhà được đánh số 1,2,3,4,5 ở trên.

Các tòa nhà màu xanh được đánh dấu số 3 được gọi là Conference House. Đường giới tuyến quân sự phân chia hai miền cắt các tòa nhà này thành 2 nửa. Tòa nhà số 1 là Tongil-gak (Thống Nhất Gác) và số 2 là Panmun-gak (Bàn Môn Gác) thuộc phần đất của Triều Tiên. Đối diện với Panmun-gak qua đường MDL là Freedom House(Nhà Tự do) của Hàn Quốc. Tòa nhà số 5 là Peace House (Nhà Hòa Bình) của Hàn Quốc, là nơi tổng thống Moon Jae-in có cuộc gặp lịch sử với nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un vào ngày 27/4/2018.

Ở ngay góc cao bên trái là Bảo tàng Hòa bình của Triều Tiên (Hàn Quốc gọi là 정전협정조인장), nơi vốn là địa điểm được xây dựng trong 48 giờ để kí kết Hiệp định ngừng bắn 1953.

Trước kia, trong JSA không có đường biên giới giữa hai miền mà các chốt gác của hai bên xen kẽ lẫn nhau. Tuy nhiên, sự cố cây bạch dương năm 1976 với việc lính triều Tiên dùng rìu chém chết 2 sĩ quan Mỹ, khu vực này được phân chia ranh giới rõ ràng.

Đường giới tuyến quân sự (MDL) cũng chạy ngoằn ngoèo để phân chia khu vực dành cho hai bên dưới không phải nằm ngang như tưởng tượng của nhiều người.

Cây cầu Một đi không trở lại (Bridge of No Return) vốn được sử dụng để trao trả tù binh của hai miền sau lệnh ngừng bắn, vì sự cố cây bạch dương đã bị ngừng sử dụng. Để gấp rút thay thế cây cầu này, Triều Tiên đã xây dựng một cây cầu khác để có thể kết nối tới phần đất mà mình quản lý ở JSA. 72 giờ chính – tên cây cầu – chính là thời gian để miền Bắc hoàn thành việc xây dựng cây cầu này.

DU LỊCH

Khác với tất cả địa điểm du lịch khác tại khu vực phi quân sự DMZ, muốn vào thăm JSA thì bắt buộc phải mua tour và phải đăng ký trước tối thiểu 3 ngày. Lý do là cần phải gửi bản scan màu hộ chiếu để Lực lượng Liên Hiệp Quốc (Mỹ) xem và cấp phép thì mới được vào khu vực này. Thực tế, đây là địa điểm rất thu hút khách du lịch nước ngoài ở cả hai miền nên thường phải đăng ký trước khoảng 2-3 tuần mới có chỗ.

Chi phí tối thiểu để du lịch đến địa điểm này là 90,000 won (hơn 80$). Hãy tham khảo bài viết Hướng dẫn cách du lịch đến làng đình chiến Bàn Môn Điếm.

Du lịch đến khu vực này, bạn có thể đặt chân đến cầu Một đi không trở lại (Bridge of No Return), đi ngang qua Freedom House(Nhà Tự do) và được chui vào một nhà Conference House và bước chân qua đất Triều Tiên khoảng 2m.

——————————————————–

❤❤❤ Nếu cảm thấy bài viết hữu ích, hãy bấm LIKE/THÍCH Facebook Hàn Quốc Ngày Nay và giới thiệu cho bạn bè, nhóm của mình về bài viết này.

❤ Hãy tham gia nhóm Facebook Viet Professionals in Korea để dễ dàng tìm hiểu, thảo luận về visa và các vấn đề khác tại Hàn Quốc.

❤ Ủng hộ Phở FAN Seoul là ủng hộ Hàn Quốc Ngày Nay.

Làng đình chiến Bàn Môn Điếm nằm ở đâu?

Bàn Môn Điếm (판문점; Panmunjeom; 板門店) vốn là một ngôi làng nông nghiệp nằm trên vĩ tuyến 38, nơi là ranh giới tạm thời giữa hai miền Nam Bắc Triều Tiên sau Chiến tranh thế giới thứ 2 và trước Chiến tranh Triều Tiên.

Về mặt hành chính, trước Chiến tranh Triều Tiên, Bàn Môn Điếm thuộc tỉnh Gyeongi của miền Nam, sau chiến tranh thuộc tỉnh Bắc Hwanghe của miền Bắc.

NƠI ĐÀM PHÁN HIỆP ĐỊNH NGỪNG BẮN

Ngày 25/06/1950, Triều Tiên tấn công tổng lực Hàn Quốc và mở đầu cho Chiến tranh Triều Tiên 1950-1953. Dù còn nhiều tranh cãi về việc ai nổ súng trước, mở màn vào ngày nào nhưng các văn bản ngày nay đều xem 25/6 là ngày bắt đầu chiến tranh.

Sau khi các bên nhiều lần cùng đẩy được đối phương về phía chân tường thì đến tháng 6/1951, phần chiếm đóng của cả hai bên lại quay về vĩ tuyến 38 gần giống như trước chiến tranh. Trong khi hai bên vẫn bắn nhau thì đại diện 2 bên, 4 lực lượng đã tìm cách đàm phán để kết thúc chiến tranh.

Ban đầu, nơi đàm phán là cố đô Kaeseong, lãnh thổ miền Nam trước chiến tranh nhưng ở thời điểm đấy đã vào tay miền Bắc. Sau một số sự cố thì bên Bộ tư lệnh Liên Hợp Quốc đứng đầu là Mỹ yêu cầu dời nơi đàm phán về làng Bàn Môn. Ngôi làng này nằm ngay biên giới và gần con đường nối Seoul và Kaeseong, cách Seoul 53 km về phía bắc–tây bắc và cách Kaesong 10 km về phía đông. Vị trí biên giới và sự tiện lợi về mặt giao thông có lẽ là ưu điểm lớn nhất để chọn khu này làm nơi đàm phán.

Do chiến sự, ngôi làng không còn nóc nhà nào. Nơi các bên đàm phán chỉ là những căn nhà dựng tạm như túp lều ở hình dưới đây chứ không phải nằm trong các building hoành tráng nào cả.

Làng đình chiến Bàn Môn Điếm

Với việc Tổng bí thư Liên Xô Stalin qua đời và tướng Eisenhower đắc cử tổng thống Mỹ, hai bên tiến nhanh đến việc ký kết hiệp định ngừng bắn. Lúc các điều khoản đã được hai bên đồng ý thì cả hai cùng xây dựng một ngôi nhà để làm lễ kí kết. Triều Tiên cung cấp nhân lực và 1 số thiết bị, lực lượng LHQ cung cấp thiết bị, máy phát, điện để làm cả ban đêm và sau 48 giờ thì hoàn thành.

Ngày 27/7/1953, lễ kí kết hiệp định ngừng bắn đã diễn ra tại căn nhà này.

BÀN MÔN ĐIẾM NGÀY NAY

Do chiến tranh tàn phá cũng như tính nhạy cảm về vị trí địa lý, Bàn Môn Điếm ngày nay không còn nữa. Vết tích duy nhất dính đến Bàn Môn Điếm còn tồn tại và có thể kể đến chính là ngôi nhà xây mới để kí hiệp định vào ngày 27/7/1953 mà thôi. Ngôi nhà đó bây giờ được Triều Tiên làm thành Bảo tàng Hòa bình, còn Hàn Quốc gọi theo tiếng Hàn là 정전협정조인장.

Ngày nay, khi nói đến Bàn Môn Điếm, đi du lịch làng đình chiến thì thật ra là đang nói đến khu vực có tên gọi là Join Security Area (JSA) – Khu vực An ninh chung. Khu vực được xây dựng sau đấy để làm nơi hai phía hội họp, đàm phán và cách nơi kí kết 1km về phía đông.

Về mặt báo chí hay du lịch, cái tên Bàn Môn Điếm quá nổi tiếng so với JSA nên hầu hết cả những người biết hoặc không biết sự liên quan giữa hai tên gọi này đều dùng chung chữ Bàn Môn Điếm khi nói đến cả ngôi làng Bàn Môn ngày xưa hay Khu vực An ninh chung ngày nay.

——————————————————–

❤❤❤ Nếu cảm thấy bài viết hữu ích, hãy bấm LIKE/THÍCH Facebook Hàn Quốc Ngày Nay và giới thiệu cho bạn bè, nhóm của mình về bài viết này.

❤ Hãy tham gia nhóm Facebook Viet Professionals in Korea để dễ dàng tìm hiểu, thảo luận về visa và các vấn đề khác tại Hàn Quốc.

❤ Ủng hộ Phở FAN Seoul là ủng hộ Hàn Quốc Ngày Nay.

Thực đơn đặc biệt dành cho Hội nghị thượng đỉnh Hàn Quốc – Triều Tiên

Còn hai ngày nữa là đến Hội nghị thượng đỉnh Hàn Quốc – Triều Tiên với việc lần đầu tiên tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in sẽ gặp trực tiếp nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un tại Nhà hòa bình (Peace House) của Hàn Quốc, nằm trong JSA – Khu vực An ninh chung, nơi hầu hết phương tiện truyền thông đều nhầm hoặc cố tình gọi là làng đình chiến Bàn Môn Điếm.

Ngày hôm qua, 24/4, văn phòng Tổng thống đã thông báo về những món sẽ có trong thực đơn dành cho tiệc chiêu đãi sau cuộc gặp quan trọng đầu tiên giữa lãnh đạo hai miền vào ngày 27/4 tới.

Thông báo mô tả chi tiết từng món ăn, nguồn gốc cũng như nét đặc trưng của chúng. Các vị khách sẽ được phục vụ một món đặc sản từ quê hương của 3 vị tổng thống Hàn Quốc, những người đã hoặc sẽ chủ trì hội nghị thượng đỉnh liên Triều. Họ cũng có cơ hội thưởng thức các món ăn từ cả các vùng cực bắc và cực nam của bán đảo Hàn – Triều cũng như của khu vực phi quân sự DMZ.

Mì lạnh Bình Nhưỡng – 평양냉면

Naeongmyeon – mỳ lạnh là một món ăn được nhiều cư dân trên bán đảo Triều Tiên yêu thích. Nổi tiếng nhất phải là món mỳ lạnh tuyệt hảo của người Triều Tiên. Ông Kim Jong Un đã nhất trí cử vị đầu bếp hàng đầu của Okryugwan, một nhà hàng lừng danh về món này ở thủ đô Bình Nhưỡng tới chuẩn bị món đặc sản này cho hội nghị, như một động thái thiện chí. Máy làm mỳ cũng sẽ được chuyển tới để các vị khách có thể thưởng thực món mỳ tươi mới.

Salad bạch tuộc lạnh

Bạch tuộc dùng để chế biến món này có nguồn gốc từ thị trấn ven biển Tongyeong, quê hương của cố nghệ sĩ, nhà soạn nhạc Yoon Yi-sang. Ông Yoon là một nhà hoạt động dân chủ nổi tiếng trong thời gian Hàn Quốc nằm dưới sự cai trị của các nhà độc tài.

Món bánh khoai tây chiên Thụy Sỹ kiểu Triều Tiên

Món khai vị này là một sự cải biến của Triều Tiên đối với món ăn truyền thống của người Thụy Sỹ. Nó nhằm gợi nhắc thời trai trẻ của lãnh đạo Kim Jong Un, khi ông còn du học ở Thụy Sỹ.

Pyeonsu – 편수

Các vị khách cũng sẽ được thưởng thức món bánh bao có tên gọi Pyeonsu, chế biến từ cá đù và hải sâm. Các đầu bếp sẽ sử dụng nguyên liệu lấy từ vùng Gageodo, quê hương của cựu Tổng thống Hàn Quốc Kim Dae-jung. Chính quyền của ông Kim đã tổ chức cuộc gặp trực tiếp đầu tiên giữa lãnh đạo hai miền nam – bắc Triều Tiên vào năm 2000.

Cá mặt trời nướng – 달고기 구이

Đây là một món hải sản nổi tiếng từ thành phố Busan, miền nam Hàn Quốc, nơi Tổng thống Hàn Quốc đương nhiệm Moon Jae-in đã sinh sống thời thơ ấu.

Thịt bò nướng

Các vị khách sẽ được thưởng thức thịt bò lấy từ trang trại Seosan ở tỉnh Chungnam, miền tây Hàn Quốc. Trang trại này nổi tiếng vì là nơi người sáng lập Hyundai, một trong những tập đoàn thành công nhất Hàn Quốc, nuôi thả đàn gia súc của mình. Vào những năm 1990, người sáng lập Hyundai đã đưa hàng trăm con bò của mình vượt qua khu DMZ tới Triều Tiên để hiến tặng cho Bình Nhưỡng. Tuy nhiên, Hyundai cũng dính tai tiếng liên quan đến các hội nghị thượng đỉnh liên Triều. Công ty này được tin đã trở thành bình phong giúp chi trả hàng trăm triệu USD cho Triều Tiên vài ngày trước hội nghị thượng đỉnh năm 2000 giữa cố lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Il và Tổng thống Hàn Quốc khi đó Kim Dae-jung.

Bibimbap

Các thực khách sẽ được thưởng thức Bibimbap, một món ăn Triều Tiên làm từ gạo, rau và trứng. Gạo dùng cho món ăn sẽ được lấy từ làng Bongha ở tỉnh Gimhae của Roh Moo-hyun, tổng thống Hàn Quốc đã tới Bình Nhưỡng để tham dự hội nghị thượng đỉnh Hàn – Triều năm 2007. Nguồn nguyên liệu rau xanh được thu hoạch ngay tại vùng phi quân sự DMZ.

Cá hồng và cá da trơn hấp

Cá da trơn thường được dùng để chế biến món ăn trong các bữa cỗ trên bán đảo Triều Tiên. Vì vậy, theo chính phủ Hàn Quốc, việc đưa chúng vào thực đơn sẽ biểu trưng cho những điểm tương đồng của người dân hai nước.

Bánh mousse xoài

Xoài được chọn vì nó là loại quả nhiệt đới tượng trưng cho sức sống của mùa xuân trên bán đảo Triều Tiên.

Trà và bánh gạo

Một món tráng miệng khác trong thực đơn gồm 2 thành phần. Trà nấm thông có nguồn gốc từ núi Bạch Đầu (Baekdu), ngọn núi cao nhất bán đảo và ở vùng cực bắc Triều Tiên, trong khi bánh Hallabong là đặc sản từ đảo Jeju, một trong những vùng cực nam của Hàn Quốc.

Ngoài vị trí địa lý, hai vùng đất này còn có đầy ý nghĩa biểu tượng. Núi Bạch Đầu được coi là nơi chôn rau, cắt rốn của người sáng lập ra vương quốc Triều Tiên đầu tiên. Núi Bạch Đầu còn là điểm bắt đầu phía bắc của dãy núi Baekdudaegan, chạy dọc suốt chiều dài của bán đảo Triều Tiên cho đến Jirisan ở phía nam, thường được coi là “xương sống” của bán đảo. Trong khi đó, Jeju từ lâu là cái nôi sản sinh ra các nhà hoạt động dân chủ chống chế độ độc tài quân sự ở Hàn Quốc và sự chiếm đóng của Nhật trước đó. Ngày nay, Jeju còn được biết đến với biệt danh “Hòn đảo hòa bình”.

Bình yên cùng hoa anh đào cánh kép ở chùa Bulkuksa, Gyeongju

Khoảng tuần thứ 3 của tháng 4, khi những cây anh đào đã rụng hết, là đến lúc hoa anh đào cánh kép (겹벚꽃) chiếm lấy sân khấu của mùa xuân Hàn Quốc.

Chùa Bulguksa (불국사), nằm ở cố đô Gyeongkju, là nơi nổi tiếng nhất về loài hoa này.

hanquocngaynay.info - Binh yen cung hoa anh dao kep o Bulguksa

hanquocngaynay.info - Binh yen cung hoa anh dao kep o Bulguksa

hanquocngaynay.info - Binh yen cung hoa anh dao kep o Bulguksa

hanquocngaynay.info - Binh yen cung hoa anh dao kep o Bulguksa

hanquocngaynay.info - Binh yen cung hoa anh dao kep o Bulguksa

hanquocngaynay.info - Binh yen cung hoa anh dao kep o Bulguksa

hanquocngaynay.info - Binh yen cung hoa anh dao kep o Bulguksa

Các website tìm việc ở Hàn Quốc

Tìm việc luôn là vấn đề nóng ở bất kỳ nước nào. Hàn Quốc cũng không là ngoại lệ với tỉ lệ thất nghiệp với người trẻ tuổi không phải là nhỏ.

Đối với người Việt Nam tại Hàn Quốc chưa có visa F-2 hay F-5 hay người Việt Nam muốn sang Hàn Quốc thì tìm việc làm đồng nghĩa với việc công ty cung cấp việc làm PHẢI bảo lãnh luôn visa cho mình.

* Dĩ nhiên, visa F-6 dành cho người kết hôn với người Hàn Quốc được thỏa mái làm mọi việc mà mình kiếm được miễn hợp pháp.

1. Các website tuyển dụng chung:

http://work.go.kr: Website của Bộ Lao động Hàn Quốc

– Website của Job Fair: http://jobfair.contactkorea.go.kr hay http://kotrajobfair.or.kr. Đây là Job Fair của KOTRA nổi tiếng nhất với du học sinh ở Hàn Quốc, thường diễn ra tháng 10 hằng năm. Nếu bạn không có điều kiện trực tiếp đến phỏng vấn tại Job fair, hãy cứ tìm các công ty được liệt kê trên đó và gửi email ứng tuyển.

http://www.saramin.co.kr.

http://www.career.co.kr.

http://www.jobkorea.co.kr.

http://www.incruit.com.

http://www.nursejob.co.kr.

http://www.vietnamjob.co.kr: dành cho các bạn chuyên đi dịch và dạy tiếng Việt cho người Hàn.

– Website tuyển dụng dành các công ty nước ngoài: https://www.peoplenjob.com/home.

– Các website như http://global.seoul.go.kr, http://seoul.craigslist.co.kr/search/jjj, số việc không nhiều nhưng cũng đáng ghé thăm nếu cần việc.

– Muốn kiếm thêm website thì lên http://naver.com và tìm với cụm từ 취업정보사이트.

– Facebook: facebook.com/kinsa.org cũng có đăng các việc làm dành cho người nước ngoài.

Hàn Quốc Ngày Nay cũng sẽ có chuyên mục Việc Tìm Người tại đây.

2. Website tuyển dụng của các tập đoàn lớn:

– Samsung

– Lotte

– Hyundai

– GS …

3. Chú ý:

– Nộp hồ sơ qua website thì số lượng công việc tìm được sẽ nhiều nhất nhưng cơ hội tương tác với công ty cần tuyển sẽ ít nhất vì có biết là khi nào tụi nó sẽ trả lời email hay hồ sơ của mình đâu. Đặc biệt những việc có tỉ lệ chọi cao mà bản thân lại không nói được tiếng Hàn thì khả năng nhận email trả lời càng thấp.

– Gửi email chỉ với việc hỏi là có nhận hồ sơ của người nước ngoài không nói được tiếng Hàn không mà tỉ lệ không hồi âm đã đến hơn 90%. Vì vậy, nên chuẩn bị các mẫu email để spam càng nhiều càng tốt những job mình có thể nộp. Đừng lo quá nhiều nơi gọi mình phỏng vấn nhé.

– Nếu có điều kiện đi Job Fair thì bạn có cơ hội trực tiếp gặp gỡ công ty cần tuyển dụng, có thể được phỏng vấn hay thi triển các tài nghệ, chiêu thức để chứng tỏ bản thân rồi được hẹn thêm các vòng sau.

– Bài viết đang được BIÊN TẬP.

——————————————————–

❤❤❤ Nếu cảm thấy bài viết hữu ích, hãy bấm LIKE/THÍCH Facebook Hàn Quốc Ngày Nay và giới thiệu cho bạn bè, nhóm của mình về bài viết này.

❤ Hãy tham gia nhóm Facebook Viet Professionals in Korea để dễ dàng tìm hiểu, thảo luận về visa và các vấn đề khác tại Hàn Quốc.

❤ Ủng hộ Phở FAN Seoul là ủng hộ Hàn Quốc Ngày Nay.